Thứ Bảy, 2 tháng 3, 2013

Truyện ngắn Hòa Văn tập: NỖI LÒNG NGƯỜI MẸ



       Nhân ngồi bó gối, kiểu ngồi giống hệch bà Tư Đan - mẹ của Nhân. Kiểu ngồi chỉ có trong lúc buồn buồn! Ở tuổi sáu mươi bà Tư Đan đẹp lão như thế thì nhất định hồi con gái đẹp phải biết! Thế mà không rõ vì lý do làm sao cô “con gái đẹp phải biết!” lại không có chồng chỉ có đứa con nuôi.


Khi nhỏ có lần hóng hớt chuyện con nuôi con đẻ... ở hàng xóm Nhân chạy u về nhà sà vào lòng mẹ tỉ tê:


“Mẹ à! Con hỏi mẹ đừng buồn nghe! Cô Tâm, cô Hai nói...”


Bà Tư Đan không để Nhân nói hết câu:


“Con là con nuôi của mẹ chứ gì?”.


“?...”.


“Con ạ! Bây giờ con cứ lo học hành đi... về sau mẹ sẽ...”.

!

“Dạ!...”.


Nhân lí nhí “Dạ!...” mắt nhìn chăm chắm vào mắt mẹ. Đôi mắt từng nhiều lần Nhân lấy một tấm ảnh của mẹ - một tấm ảnh của Nhân ra so đo, càng so đo càng thấy hai đôi mắt giống nhau như đúc. Cặp lông mày sắc sảo, còn tròng trắng màu thau sáng long lanh và sâu thẳm tựa như hồ thu. Nhỏ bạn học cùng lớp với Nhân thường hay chọc quê “Con trai mà con mắt giống mẹ!”. Thế mà tại sao mẹ lại bảo mẹ là mẹ nuôi? Nhân nghĩ ngợi ở đời chuyện con nuôi thông thường họ hay giấu chớ sao mẹ mình lại nói với mình một cách thản nhiên như vậy! Rồi sau đó ngồi bó gối buồn buồn.


*


Nhân thưa với mẹ:


“Mẹ khổ cực với con nhiều quá rồi giờ mẹ đừng lo nghĩ điều gì nữa... Sang năm vợ con sinh, mẹ có cháu bế bồng rồi...”.


Thực tâm khi bà Tư Đan tuổi ngày càng xế chiều Nhân muốn hỏi cho rõ “chuyện của Nhân” nhưng công việc làm ăn ở công ty Tin học do vợ chồng Nhân mới gầy dựng quá bận bịu nên cứ lần lữa mãi. Với lại bà Tư Đan bao giờ cũng một mực hết lòng yêu thương con cháu nên Nhân chẳng nỡ nào làm mẹ buồn...


Đoạn nầy Nhân kể trong nước mắt... “Luật sinh tử của tạo hóa thật khắc nghiệt!”. Hồi đời sống kinh tế vất vả khó khăn thì mẹ con đùm bọc nhau sống đầm ấm, giờ Nhân trưởng thành ăn nên làm ra có gia đình vợ con hạnh phúc thì bà Tư Đan lâm bệnh K. ở giai đoạn đoạn cuối. Mà đã K. rồi dẫu có tiền muôn bạc vạn, dẫu có tiến bộ khoa học hiện đại vẫn đành thua cuộc.


Ai cũng giấu giếm nhưng hình như linh tính bà Tư Đan biết chuyện chẳng lành. Nhiều hôm chỉ có một mình Nhân ở nhà, bà muốn nói điều gì ấy nhưng lại thôi.


Nhân ngồi bó gối thấy mẹ đang cố gắng hết sức để nâng bàn tay gầy guộc lên như muốn vẫy gọi Nhân mà không làm được.


Nhân thấy vậy vùng dậy bước nhanh tới bên gường, hỏi:


“Mẹ mệt quá? Con lấy thuốc giảm đau cho mẹ uống nghe!”.


Bà Tư Đan làm thinh mắt đờ đẫn nhìn ra phía cửa sổ như mong ngóng ai...


“Mẹ! Mẹ muốn nói điều gì với con?”.


Bà Tư Đan vẫn im lặng, đôi khoé mắt ngân ngấn nước mắt.


Mới nửa chiều bên ngoài trời sẫm tối. Cơn giông ập tới mưa xối mưa xả, Nhân đi đóng cửa sổ lại cho kín gió, bật sáng đèn các phòng trong nhà xong quay lại thấy bà Tư Đan vật vã ôm ngực người co rúm...


Bà Tư Đan từ biệt cõi đời.


Nhân đau đớn vô cùng!


*


Về già ông Hành kể ngọn ngành đầu đuôi chu‌yện tìn‌h giữa ông và cô Tư Đan cho cô Vân - con gái của ông nghe – ông Hành bày tỏ sự ân hận và mong mỏi tìm đứa con với cô Tư Đan ngày xưa...


Trước năm hòa bình bảy lăm...


Cô Tư Đan yêu anh Hành rồi có thai nghén nhưng “Với ai chứ không phải với anh Hành”. Đó là lời khẳng định như đinh đóng cột của ông Miêng.


“Liệu mà “t‌ּự x‌ּử!”.


Ông Miêng cha của Hành nói như lệnh với cô Tư Đan là phải bỏ cái bào thai!


Cô Tư Đan chẳng biết làm gì, ngồi cúi đầu thin thít.


Ông Miêng nói như quát:


“Thằng Hành con tôi mà lấy cô hãy! Không! Không thể nào có cái điều ấy xảy ra ở nhà này!”.


Cái thể giàu - nghèo giữa hai nhà là hố ngăn cách theo ông Miêng khó san lấp... dẫn tới xử sự quá cố chấp!


Hành đau khổ dữ lắm mà chẳng nói được câu nào. Tư Đan khóc hết nước mắt. Cô tự trách mình nông nỗi, nhẹ dạ, cả tin. Nói gì nghe cũng phải.


Cô Tư Đan lặng lẽ làm theo tiếng gọi của trái tim người mẹ giữ gìn bào thai rồi lặng lẽ bỏ xứ vào Nam sinh sống.


*


Sau nhiều năm cất công tìm người anh ruột, Vân đã gặp Nhân nhưng một điều bán tín bán nghi lại xảy ra.


Nhân viết thư gởi Vân:


“Nếu những tình tiết cô Vân kể là đúng thì vì nguyên cớ gì suốt cả đời mẹ sống với tôi - đứa con trai duy nhất của mẹ mà mẹ lại bảo là tôi con nuôi?”.


Hòa Văn

2013

Thứ Hai, 15 tháng 10, 2012

Hà Nội ngày về Thơ: Hòa Văn - Nhạc: Trần Văn Chính

Bài đăng trên Tạp chí đất Quảng số tháng 10 năm 2012
Hà Nội tôi ngày về nắng vàng thơm hoa sữa. Rộn ràng qua ngõ, phố thiết tha lời yêu thương. Còn đây hồn "thu thảo", còn lối xưa Hoàng thành, ngàn năm "lòng thương nhớ" Rồng bay nên sử xanh...

Thứ Ba, 21 tháng 2, 2012

Tạp văn: TẤM ÁO MẸ VÁ NĂM XƯA




1.
Là những tấm áo của bao người mẹ bình dị khâu vá cho chính con cháu của mình.
Ngày nay hàng hóa đầy ắp tận mắt mũi, vào dịp cuối tuần những bà mẹ cứ dắt tay con cái ra siêu thị, quầy chợ, có thể tuỳ chọn mua cho con những bộ áo quần tươm tất nhất. Cho nên khi ai đó kể chuyện các bà mẹ ngày xưa, đêm đêm ngồi vá áo cho chồng, cho con, nghe như chuyện cổ tích!.
Thế mà có một thời như thế bạn ạ!

Thứ Ba, 10 tháng 1, 2012

PHẠM PHÚ THỨ VỚI HOÀI BẢO CANH TÂN ĐẤT NƯỚC

                          

                          

                  Phạm Phú Thứ hiệu Trúc Đường sinh ngày 24 tháng chạp năm Canh Thìn (27.01.1821) người con ưu tú của làng Đông Bàn (nay là xã Điện Trung, Điện Bàn, Quảng Nam) là người sớm thành danh : đỗ Tiến sĩ năm 1843 lúc vừa tròn 22 tuổi, từng kinh qua nhiều chức vụ quan trọng từ Tri phủ, Án sát... đến Thượng thư các bộ Lễ (1855), bộ Hộ (1865), bộ Binh (1873), từng sang Trung Quốc (Quảng Châu –1851), đi sứ sang Pháp – Tây Ban Nha (1863-1864) sống trong giai đoạn lịch sử nửa sau thế kỷ 19 lúc nhà Nguyễn suy đồi... giặc Pháp và các nước phương tây tranh giành thuộc địa tìm cớ gây hấn xâm lược nước ta, tư tưởng trung quân phong kiến còn hạn chế. Nhưng vượt lên trên mọi trở lực đương thời sự nghiệp của Trúc Đường Phạm Phú Thứ sáng trong nỗi niềm yêu nước thương dân với hoài bảo lớn canh tân đất nước

Hòa Văn - Phê bình văn học: Mẹ trong thơ H.Man


 
Hơn nửa đời làm thơ, có thể nói hình ảnh người mẹ lúc nào cũng lắng đọng nơi tâm khảm nhà thơ H.Man, trầm tích lắng trong những vần thơ sâu nặng ân tình... với những tứ thơ “thật” và “rất thật” (*).
Đi suốt dọc triền thơ, hình ảnh mẹ cứ ám ảnh tâm hồn H.Man thật xúc động: “Một đời mẹ đi dọc đi ngang/ Lưng khom bước lùi, bước giật/.../ Lẫn trong chiều sương xuống chậm/ Có mẹ và con gái tôi” (Ruộng cấy).

Truyện ngắn Hòa Văn: TIẾNG CHIM "E.Y.CUATOI"

MY MY BIẾT VIẾT NHẬT KÝ TỪ NĂM ĐẦU BẬC TRUNG HỌC CƠ SỞ. Hồi ấy không ai biểu cũng chẳng có ai hướng dẫn gì. Thế mà tự nhiên sau mấy buổi đến trường lớp mới, gặp gỡ các thầy cô giáo mới và dĩ nhiên cặp thêm được hai bạn cùng lớp mới toanh thêm vào ba bạn cùng lớp 5 năm ngoái nay ngồi chung lớp 6/1. My My nảy ý định viết ghi lại những điều nghe thấy thường ngày...
Nghĩ là thế nhưng mãi đến một buổi chiều đi học về nhà, My My hình như cảm giác thấy trong "người" lớn lớn... lên gì gì... ấy! Rồi ngồi vào bàn ở góc học tập hí hoáy viết, ban đầu viết những suy nghĩ nào là thầy Khanh, cô Tuý dễ mến, giảng bài hay..., nào là bạn Tum, bạn Quy chỉ sau ba tháng nghĩ hè phát tướng trông thấy, giọng nói của cả hai rè rè, còn điệu bộ đi đứng ra vẻ người lớn... thế thôi!. Dần dà quyển sổ nhật ký của My My tràn đầy kỷ niệm. Kỷ niệm một thời nhỏ không ra nhỏ, lớn không phải lớn ấy mà!.

Truyện ngắn Hòa Văn: Hậu quả

T
RÂN đứng chết điếng người khi hay tin mẹ bị nước lũ cuốn trôi.
Cách đây mấy hôm Trân về nhà kỵ cơm cha xong, ở lại thêm một bữa nữa chủ yếu la cà nơi quán xá đãi đằng mấy ông bạn thân thiết hồi còn ở quê, đến khi gần đi mới dành đâu non tiếng đồng hồ nói chuyện với bà Sáu - mẹ của Trân - những chuyện buồn vui ngày xưa khi hai mẹ con dắt díu nhau ở bến Đá, Vĩnh Điện.

Thứ Hai, 9 tháng 1, 2012

Truyện ngắn Hòa Văn: CHÚ GẤU BÔNG



                                      
(Quà tặng của Bông Cúc Tím Yume, cho nhân vật Thuỷ, sau khi đọc truyện này)
TRĂNG ĐÊM MƯỜI SÁU TRÒN VÀNH VẠNH ÁNH SÁNG RỰC RỠ. Không gian tĩnh mịch. Ngồi ở sát mé sông Gia nầy nhìn lên cây cầu vắt qua con sông nối hai bờ làng Diên và làng Hựu lại với nhau tựa như dãi lụa có màu trắng đẹp trong chuyện cổ tích.

Truyện ngắn Hòa Văn: KHÔNG LÀ TRUYỆN CỔ TÍCH


“T
rẻ sơ sinh giới tính nam. Không có dị tật. Phát hiện ở ngã tư xã Trà Diên sáng sớm ngày 22/02/2000. Nhận dạng ban đầu tóc hơi quắn, mũi cao, cân nặng 3505 Gram. Mặc áo thun màu cánh sen bên trong áo có chữ King. Ngày nhập vào Trung tâm nuôi dưỡng mồ côi Nhân Ái: tạm thời 22/02/2000, chính thức 22/03/2000. Người nhận làm bảo mẫu cô Nguyên Hà”.
Trên đây là tóm tắc về cháu Nguyên Hạnh.
Trân gởi tôi mảnh giấy như thế và nói chiều nay ghé lại quán Nguồn Cội uống cà phê sẽ kể tiếp.