Chủ Nhật, 22 tháng 6, 2014

Truyện ngắn Hòa Văn: DỊ HỒN




Mẫn Mẫn về tới nhà đã hơn hai mươi mốt giờ, rón rén đi ngang qua phòng ngủ của mẹ thấy ánh sáng đèn trong phòng lờ mờ... định bụng dòm vào khe cửa xem thử mẹ có ngủ yên giấc không nhưng lại thôi.
 
Cơn buồn ngủ cộng với có chút rượu mừng sinh nhật của người bạn nữ thân thiết dù chỉ là rượu vang thôi thế mà sao vẫn thấy hay hay thế nào ấy. Bảo say rượu thì chưa vì chừng năm ly ăn nhằm gì với cơ thể đẫy đà của cô con gái hai mươi bốn tuổi. Mẫn Mẫn vịn thanh cầu thang lên tầng hai.

Thứ Năm, 29 tháng 5, 2014

TRUYỆN NGẮN HÒA VĂN: THẾ LÍNH HOÀNG SA






“Hoàng Sa trời nước mênh mông
Người đi thì có mà không thấy về
Hoàng Sa mây nước bốn bề
Tháng hai khao lề thế lính Hoàng Sa.”

(Câu ca dân gian ở Quảng Ngãi)

Ngắm đi ngắm lại người nộm mới làm xong, Thinh gật gật đầu tỏ vẻ ưng bụng. Đây là nộm tượng trưng ông nội của Thinh, một ngư dân gần ba mươi tuổi, dáng người vạm vỡ.
Đợt tuyển quân binh đội Hoàng Sa năm ấy, ông nội của Thinh được tuyển mộ. Ngặt nỗi nhà đơn chiếc, bà nội sinh cha của Thinh tuổi mới thôi nôi, có người bày biểu ông nội làm đơn xin hoản đi. Ông lắc đầu nói không nên.

Thứ Hai, 26 tháng 5, 2014

THƠ VĂN CÔNG HÙNG, PHAN HOÀNG, NGUYỄN TAM MỸ, PHẠM VÂN ANH, PHẠM THÀNH GIANG, HÒA VĂN: ƯỚC NGUYỆN!




VĂN CÔNG HÙNG
TRƯỜNG SA
(Trích trường ca)

…Ai đặt tên cây là phong ba         
nghe lên đã vọng vang bão táp         
gió mặt trời lấm láp         
tan hoang những giấc mơ thánh thiện
chẻ tơi bời giấc ngủ
giã đêm thắc thỏm phập phồng
những đêm dài không ngủ         
nhà mà có phải nhà đâu
lênh vênh thủy triều lên xuống
ngập nghênh chân sóng chênh chao ngày trắng mắt     
xa mờ khơi...


Trường Sa giờ này tôi mới đến
dẫu từ thuở vỡ lòng đã biết đọc Trường Sa
tàu nhổ neo bóng em mờ phía đất
điện thoại tắt rồi thanh thản chiều nay
ở đất liền mình phụ thuộc tiện nghi tưởng như thiếu tiện nghi sẽ chết
nhưng chiều nay nhẹ nhõm đến tận cùng
biển xanh trời xanh sóng trắng
mình xanh nhau ưỡn ngực đón gió trời
những cơn gió lang thang đẩy tàu đi tới
Trường Sa

ra biển thấy biển thanh bình
nỗi nhớ đất liền nhớ em trở nên nhỏ nhoi quá thể
dẫu vẫn biết lòng biển kia không hề lặng lẽ
và cái dáng lầm lũi mũi tàu như xót muối vào đêm
tôi vẫn ước giá mà được tan trong biển
để êm đềm trong suốt thuở hai mươi…

Thứ Ba, 13 tháng 5, 2014

Thơ HÒA VĂN: CHÂN LÝ TẤT THẮNG!







Đất nước 4000 năm
chưa bao giờ khuất phục giặc ngoại xâm
Đất nước sinh ra
những Người con bất tử
Bà Triệu Bà Trưng, Thánh Gióng…
Hưng Đạo, Lê Lợi, Quang Trung…
Đất nước sinh huyền thoại và trang sử
Rạng ngời Việt Nam!

Hởi lũ xâm lăng!
Chớ vin “nước lớn”
Chớ cậy “lộng ngôn”
Làm điều càn quấy! (*)
Nước non Việt muôn năm là non nước Việt!

“Nam Quốc sơn hà Nam đế cư
Tiệt nhiên định phận tại Thiên thư
Như hà nghịch lỗ lai xâm phạm
Nhữ đẳng hành khan thủ bại hư?”(**)

Đất nước 4000 năm
Đượm bao lòng
Yêu nước
và yêu chuộng hòa bình công lý
Chẳng lẽ lặng im
Trước cường quyền!

Thứ Năm, 8 tháng 5, 2014

NHÂN VẬT KHÔNG BIẾT NÓI DỐI II



Truyện ngắn Hòa Văn
 
Truyện ngắn Nhân vật không biết nói dối của tôi, sau khi đăng báo đâu được một tuần, không rõ ai gởi biếu mà bà vợ anh thợ đan nhà gần bên có một tờ. Truyện đăng ở trang 5, có bức ký họa bốn màu vẽ anh thợ đan ngồi chăm chỉ làm việc cùng nhiều sản phẩm thúng mủng, rổ rá... Báo in đẹp còn thơm phức mùi giấy mực. 

Thứ Ba, 22 tháng 4, 2014

Truyện ngắn HÒA VĂN: PHÍA TRƯỚC LÀ GÌ?






1.
"Phía trước là gì?".
Câu hỏi nầy lặp đi lặp lại trong đầu bà Chánh Xinh. Gọi bà Chánh vì bà là chánh thất của ông Chánh tổng Thượng, một chức sắc thuộc triều đình ngày xưa làm nhiệm vụ coi sóc một tổng. So với quan tứ trụ ở kinh diên thì chẳng đâu vào đâu nhưng đem đặt ở làng; ở phủ và ở tổng thì to lắm. Vợ của Chánh tổng đương nhiên được bàn dân thiên hạ kêu bà Chánh. Xinh là tên con gái cả của bà chứ không phải tên tục, tức là tên cha mẹ đặt khi đầy tháng. Tới giờ chính bà Chánh không nhớ nỗi cái tục danh ấy nữa mà nhớ làm chi khi đã có cái tên Chánh Xinh vừa hay vừa đầy uy lực!.

EBOOK VIỆT VĂN MỚI NGUYỆT SAN SỐ 9

                                                                                                                     
               

Thứ Năm, 10 tháng 4, 2014

NGƯNG THU "ĐI QUA MÙA GIÓ THỔI"





Cách đây hai năm Ngưng Thu gởi đến mail của tôi một số chùm thơ.

Tôi đọc ngay và cảm nhận ở người yêu thơ Ngưng Thu nhiều bất ngờ thi vị, nhiều bài đã đăng lên trang Ruột Rà và trang Hòa Văn chia sẻ cùng bạn đọc. 

Như bài Về say mùa lá rụng (giờ in trong tập thơ trang 81):

“Thoảng tưởng đời không là cát bụi/ hình như gió rãi những vòng xoay/ nắng còn níu giữ màu hư ảo/ cuối đường thảng thốt chiếc thu bay.”