Nếu tất cả những gì độc giả cần để đọc sách chỉ là một thiết bị giá rẻ
như bữa ăn trưa, có thể cuốn lại nhét vào túi quần túi áo, và toàn bộ
thư viện của con người sẽ nằm trên các máy chủ đặt đâu
đó không ai rõ thì nhà xuất bản sẽ kiếm tiền bằng cách nào?
Làm thơ không chỉ tỏ bày Viết văn không để ngày sau luận bàn Trót mang ba chữ sàn sàn Xin là hơi thở nồng nàn thương yêu Thơ văn tha thiết một điều Mong lòng Nhân Nghĩa ít nhiều trao nhau. HÒA VĂN * CHÀO BẠN ĐẾN VỚI HÒA VĂN * Tác phẩm đăng trên HÒA VĂN: Tác giả giữ bản quyền - Khi đăng lại tác phẩm đề nghị ghi rõ tên tác giả - Việc xử dụng tác phẩm để in ấn sách phải có sự đồng ý của tác giả - Email: h.vandientrung@gmail.com
Thứ Bảy, 30 tháng 11, 2013
Thứ Năm, 28 tháng 11, 2013
PHAN KHÔI - NGƯỜI QUẢNG THỨ THIỆT
Phạm Phú Phong
Đã có lần tôi hướng dẫn sinh viên thực hiện khóa luận tốt nghiệp
cử nhân về Văn chương Phan Khôi - nhìn từ góc độ thể loại. Nay đọc báo
Tuổi trẻ (số ra ngày 13.6.2013) đưa tin Hội đồng nhân dân thành phố Đà
Nẵng ra nghị quyết đặt tên đường mang tên Phan Khôi, bỗng nhiên dường
như tôi tận mắt nhìn thấy bóng dáng ông lại sừng sững hiện về…Thứ Tư, 27 tháng 11, 2013
Em ước gì có phép màu để quay trở lại thời xa xưa… (TÌNH... MONG MANH)
Ngó lớn bổng rứa chứ tuổi còn “Ăn chưa no lo chưa tới…”. Mẹ tôi hay nói như vậy với các bà bạn hàng xóm.
Qua trưa cô bé Hạnh ở cùng khu phố đến nhà chơi. Thì cũng như mọi lần chứ có khác gì đâu?. Hoặc là cô bé mang đến cho mượn quyển truyện, hoặc tặng trái ổi vừa chín tới mới thấy đã muốn bổ ra ăn ngay cho đã… Thế mà giờ tôi lại bối rối lạ!.
NHÂN CÁCH
Truyện ngắn Hòa Văn
Đỗ đại học kiến trúc, học ra trường theo ngành nghề đi Đông đi Tây đến cùng Nam tới cực Bắc làm nên biết bao công trình đẹp và nổi tiếng.
Danh phận có dư là bà nầy bà nọ tuy vậy không rõ tại duyên phận hay do tính nết của sếp mà cho đến nay khi đã nghỉ việc Kha Luân vẫn là nữ tướng “phòng không”!.
Chuyện của Kha Luân tự thân đã là truyện nên từ ngày quẳng cây bút chì, quên các lập trình đồ họa trên máy vi tính cô chúi mũi vào một công việc mới không ai tưởng viết văn.
Thứ Hai, 25 tháng 11, 2013
NHÂN VẬT KHÔNG BIẾT NÓI DỐI II
Truyện ngắn Nhân vật không biết nói dối của tôi, sau khi đăng báo đâu được một tuần, không rõ ai gởi biếu mà bà vợ anh thợ đan nhà gần bên có một tờ. Truyện đăng ở trang năm, có bức ký họa bốn màu vẽ anh thợ đan ngồi chăm chỉ làm việc cùng nhiều sản phẩm thúng mủng, rổ rá... Báo in đẹp còn thơm phức mùi giấy mực. Bà vợ anh thợ đan đem đi giới thiệu cho nhiều người trong xóm Dốc Dài nầy cùng xem. Hôm đi dự đám giỗ ba của một người bạn ở xóm trên tôi mới biết rõ sự việc, nhiều bà con trách tôi “Ông là văn sĩ thế mà chẳng cho bà con làng xóm biết chi cả!”. Tôi hơi ngẩn người, trả lời lí nhí “Dạ! Thì có viết từ lâu rồi! Định bụng chỉ viết để đó chứ có in ấn đâu!”. Hai Thản vặn vẹo “Răng báo đăng!”. “Thì...!”.
Thứ Bảy, 23 tháng 11, 2013
CHÙM THƠ NGUYỄN ĐỨC DŨNG: BỜ SÔNG CỔ TÍCH
Bờ sông cổ tích
“Tặng Nguyễn Tư Phú Đông”
Thời theo bạn ra đồng ham chơi trận giả
trâu gặm lúa người
cha đánh trốn cây rơm
bụng đói cồn cào
ước sắn lùi đỡ dạ
đến bây giờ gặp khói tưởng còn… thơm!
Thứ Ba, 19 tháng 11, 2013
NGÀY XƯA ƠI!
Truyện ngắn Hòa Văn
Liên Liên tới trường đúng vào ngày Chủ nhật, trời lại mưa tầm tã nên quang cảnh thôn xóm ở đây vốn buồn nay lại thêm buồn..
Anh
bạn mới quen từ hồi trưa ở bến xe huyện có tên gọi như con gái, Hồng,
nhưng không mang chút dáng vẻ gì “con gái” cả. Hồng nói giọng Quảng gốc,
khi nói lại nói to tiếng như sợ người cùng chuyện trò không nghe vậy.
Được cái Hồng cười rất có duyên, để lộ hai hàm răng trắng bốc đều hay
háy. Liên Liên không nói ra chứ “cảm tình” ngay lúc mới gặp.Hồng bảo:
- Tui biết mà, Chủ nhật với lại mưa gió to thế này thì làm chi có thầy cô mô ở trường. Thôi đừng ngại chi hết, trời tạnh rồi, cô về nghỉ trưa với bà nội tui đi!
Thứ Hai, 18 tháng 11, 2013
HẬU QUẢ...
T
|
RÂN đứng
chết điếng người khi hay tin mẹ bị nước lũ cuốn trôi.
Cách đây
mấy hôm Trân về nhà kỵ cơm cha xong, ở lại thêm một bữa nữa chủ yếu la cà nơi
quán xá đãi đằng mấy ông bạn thân thiết hồi còn ở quê, đến khi gần đi mới dành
đâu non tiếng đồng hồ nói chuyện với bà Sáu - mẹ của Trân - những chuyện buồn
vui ngày xưa khi hai mẹ con dắt díu nhau ở bến Đá, Vĩnh Điện.
Thứ Bảy, 16 tháng 11, 2013
MIÊN DI: BẠN
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)






