Thứ Ba, 17 tháng 3, 2015

Thơ VĂN CÔNG HÙNG: THẲNG ĐỨNG





Ngày này (14/03/1988) 27 năm trước, 64 chiến sĩ Hải Quân của chúng ta, tay không vũ khí, kết thành vòng tròn bất tử trên đảo Gạc Ma hứng đạn của hải quân Trung Quốc. Hồi ấy chưa ai dám nói. Rồi chính người Trung Quốc đưa cái clip ấy lên. Cảm xúc vỡ òa. Cả dân tộc nổ bùng sự thương cảm và nể phục.

Rồi cũng nhiều chuyện, khi thăng khi trầm, khi được nói khi cấm đoán. Khi tôi làm bài thơ này, tình hình vẫn chưa cởi mở là bao, vẫn có cái gì đấy gượng nhẹ và bí ẩn phía sau thân phận của những người lính Hải quân Việt Nam anh hùng và quả cảm. Khi tôi viết bài thơ này, trong các diễn văn nội bộ, vẫn chỉ nói là đối phương chứ không chỉ đúng tên những kẻ đã hạ sát các anh. Hôm nay, thấy báo chí nhắc nhiều, và hôm qua tổng liên đoàn lao động VN đã đặt đá xây khu tưởng niệm Gạc Ma. Lạy chúa, thế là các anh có một nơi chốn để đi về. Chứ nơi ấy, nước dẫu trong nhưng sâu và lạnh lẽo lắm. Tôi đã đi qua vùng biển ấy, đã tham gia thả hoa, và đã khóc...



một cú Gạc Ma sáu tư mạng người thẳng băng đáy biển
đến giờ những luênh loang xanh phẳng  lặng nếu không người nhắc lại thì ai biết những oan hồn đang lang thang nơi đâu
những vòng hoa có thể dịu đi cơn mắt chiều tưởng chừng yên tĩnh
quê nhà xanh dâu
quê nhà mẹ đợi
nỗi đợi chờ phi thời gian

Thứ Năm, 12 tháng 3, 2015

Thơ NHÂN TRẦN: TÌNH XUÂN

Tác giả Nhân Trần ảnh Hòa Văn
       
                                                                

TÌNH XUÂN

Xuân lại về, ta lại gặp nhau
Khi mai nở bên thềm nhộn nhịp
Mừng nhau qua bao mùa xa biệt
Chúc xuân về sum họp Ất Mùi vui

Mùa xuân mới tình xuân đầy ước hẹn
Giữa đời vui rộn rã khúc hoan ca
Buồn vui xưa hàn huyên tình chưa cạn
Ngày vội tàn nắng nhạt cuối truông xa.

Thứ Tư, 25 tháng 2, 2015

Hòa Văn: BÌNH DỊ


7

  
                    Hòa Văn   
  
    Mồng 6 tết (Ất Mùi –2015) anh em văn nghệ nhớ Gò Nổi (*) đánh xe về thăm...
    Có người đã tới "cổ lai hy" như anh Đông Trình, có người đã cao niên lại ở xa (nước Pháp) như anh Đặng Tiến, có anh còn trẻ Nguyễn Hữu Hồng Minh có anh không già không trẻ Ba ledinh, Nguyễn Ngọc Hạnh, Nguyễn Đức Thắng ... và anh em Gò Nổi... tất cả giống nhau đầy sức xuân!.
    Gò Nổi nắng nhẹ. Gam màu sáng trong. Gò Nổi như mọi ngày bình dị. Thế mà ngày mồng 6 tết này trên mỗi chặn đường các anh đi qua đều ghi lại bao lời tấm tắc khen... Không khen giàu có sang trọng. Không khen sự đẹp đẽ chung chung. Các anh nghĩ về sự bình dị của con người Gò Nổi!.

Thứ Tư, 18 tháng 2, 2015

HÒA VĂN CHÚC MỪNG NĂM MỚI TẾT NGUYÊN ĐÁN ẤT MÙI 2015

TRƯỚC THỀM NĂM MỚI 
TẾT NGUYÊN ĐÁN ẤT MÙI 2015 HÒA VĂN THÂN ÁI CHÚC QUÝ BẠN ĐỌC XA GẦN MỘT NĂM MỚI 
AN KHANG THỊNH VƯỢNG PHƯỚC LỘC THỌ TOÀN

HÒA VĂN: 12 Truyện Cực Ngắn CÁI ROI DÂU


   1. CÁI ROI DÂU...
    NGƯỜI XỨ QUẢNG TRUYỀN TỤNG MỘT CHUYỆN.
RẰNG XƯA ĐẠI QUAN HỌ HOÀNG CẢ ĐỜI HẾT LÒNG VÌ NƯỚC VÌ DÂN, KHI TỔ QUỐC AN VUI THÌ LIÊM CHÍNH, NGUY NAN THÌ HY SINH ĐỂ LẠI   TIẾNG THƠM MUÔN THUỞ.
   Sinh thời bà mẹ của Hoàng Diệu một mực thương yêu chồng con, sớm hôm tần tảo hái dâu nuôi tằm, làm ruộng ngay tại Gò Nổi quê nhà. 

   Vốn chất phát nhân hậu bà từng căn dặn con cái lúc nhỏ lo học hành, lớn lên có làm gì cũng phải giữ đạo nhà phép nước, sống giản dị. Khi Hoàng Diệu nhậm chức quan bà căn dặn phải liêm khiết, làm điều ích nước lợi dân. Đó mới là hiếu là thảo với mẹ với cha.
   Một hôm tổng đốc Hoàng Diệu gởi về kính tặng mẹ một tấm áo bằng lụa để tỏ lòng hiếu thảo.
Cầm áo vải óng mượt đẹp chưa từng thấy dù đây là sản phẩm có một phần công sức của người nông dân dãi dầu mưa nắng như bà góp phần làm ra nó, bà trầm ngâm suy nghĩ rồi lụi bụi xách dao bầu ra biền chặt một cây roi dâu cuộn tròn lại gói chung với áo lụa nhờ người mang đến đem trở về trả lại cho con.
   Tổng đốc Hoàng Diệu nhận lại tấm áo trong đó có cái roi dâu hiểu ngay lời của mẹ gởi gắm..../.
    H.V
-----
(*): Đây là người mẹ Gò Nổi - Điện Bàn, Quảng Nam thân mẫu của tổng đốc Hòang Diệu.


2. VƠI

Thứ Bảy, 31 tháng 1, 2015

NGUYỄN BỮU THUYÊN: "AI ĂN BÁNH CHƯNG KHÔNG?"



Bác sĩ Bưu Thuyên ở Điện Bàn, Quảng Nam là cây bút với nhiều tạp văn, bút ký thấm đẫm tình... Mời bạn xem bài nầy: 
TKS Hòa Văn.


"AI ĂN BÁNH CHƯNG KHÔNG?"
Tản bút


Tối nào cái xóm nhà tôi đều nghe tiếng rao của một anh bán bánh chưng:"Ai mua bánh chưng nóng đây". Cũng có nhiều người bán bánh chưng chạy xe máy vào xóm tôi nhưng tiếng rao lại phát từ một cái máy được khuếch đại nên nghe mười lần cứ như một. Tôi ít mua bánh chưng của những người bán rao bằng máy mà lại thích mua bánh chưng của anh rao bằng miệng. Tiếng rao của anh ban đầu to nhưng lúc sau lại nhỏ dần khi đi đến cuối ngõ, có khi đang rao có người mua nên anh lại nói thêm:"Chú hay cô mua hả ?" . "Bánh chưng !" tôi gọi, anh ta dừng lại . Mấy cái bánh chưng anh ta đưa cho tôi nóng đến phỏng cả tay, hơi khói bốc lên mù mịt từ cái thùng bánh. Đang đói mà ăn một cái bánh chưng thì quá tuyệt. Bánh vừa nóng, vừa thơm mùi lá chuối, có khi vừa mở ra thì ăn luôn trên tay chứ không cần chén dĩa gì.

Thứ Hai, 1 tháng 12, 2014

Truyện ngắn Hòa Văn: Đời dế




Con tôi đứa học lớp 4 đứa học lớp 8. Phải nói ngoài chuyện học hành chăm chỉ, học tốt, thuộc loại Giỏi, còn lại mọi chuyện đều sưa sớt, chính vì vậy bị mẹ la mắng miết. Tôi để ý mới biết  do chúng mê đá dế quá.


Có chừng năm đến bảy hội viên, nhỏ tuổi nhất là cu Hiến con trai út của tôi, cao niên là ông Tư Hân đã trên sáu hai tuổi. Có thể tóm tắc tiêu chí mục đích hội bằng câu nói ngắn gọn đầy ý nghĩa của Ba San – một cây nuôi dế, đá dế giỏi nhất trong hội: “Thư giãn – Vui vẻ”.

Thứ Năm, 4 tháng 9, 2014

NGUYỄN ĐỨC DŨNG: HÒA VĂN: Mai trời tạnh – Nắng xuân lên




         Ba bữa tết dọn lòng thanh thản, một bình trà nóng thơm mơ hồ khói trước mơ hồ hương đất trời tươi mới, cầm trên tay ấn phẩm thơ “Cho” NXB Văn nghệ - 2008 (*) của Hòa Văn “người cùng quê” đẹp, đáng yêu và cũng đáng suy tư từ cái hình bìa đến tên tập sách đã là điều trân trọng.

          Cảm nhận riêng của tôi, tôi vẫn yêu thích hơn những bài thơ "gần, mộc mạc và thiệt tình" của anh. Chính điều này mới "Hòa Văn" hơn, mới rõ ra cái “văn là người” của tác giả và cũng theo yêu thích riêng với tôi, anh thành công hơn ở cách viết này.

          Trước tiên là bài “Thơ từ” Nó hiền và thân quen với cách cảm cách nghĩ của số đông bà con ta. "Thơ" xuất phát "từ" những gần gụi ấy, như là ca dao, như là hát ru bên nôi bao thế hệ trẻ thơ sau lẩn khuất tre làng

                                      " Thơ từ gốc rạ bay lên

                                                         Gặp cơn mưa xuống làm nên đồng vàng...”

                                                                                           (Thơ từ)

Thứ Ba, 5 tháng 8, 2014

Vu Lan nhớ mẹ ...



Di ảnh Mẹ



HÒA VĂN

Chiều nay ngồi lơ đãng nghĩ ngợi... và trong tâm trạng ấy tôi lẳng lặng nghe từng hồi chuông vọng lại từ một ngôi chùa làng cách nhà trên năm trăm mét. Thế là mẹ ơi! Mẹ đã về cõi Tịnh độ một năm rồi!.
Mới Vu Lan năm trước con còn mẹ. Con tự hào vui sướng nhận đoá hoa hồng tươi tắn do các huynh đệ ở chùa gắn lên ngực áo con sau đó khi về nhà con đã tặng mẹ đoá hoa ấy mẹ nói: “Hoa đẹp quá!”. Rồi mẹ nở nụ cười tươi tặng con!. Mà Vu Lan nầy Vu Lan đầu tiên con thật sự vắng mẹ thật rồi! 

Trong tâm trạng như vậy tôi bật máy nối mạng gặp bài thơ có nhan đề: Mùa Vu Lan không mẹ của tác giả Nguyễn Điệp (NĐ) đăng trên trang chủ yume.vn.
Bài thơ đem đến cho tôi cảm xúc khá mạnh. Ở nhà một mình tôi bật khóc!.

“Em đang rất buồn có phải thế không em?
Vu Lan đến mà Mẹ không còn nữa”
 
Câu thơ đầu tiên trong số 16 câu thơ của bài thơ là câu hỏi?. Không phải!. Đây là tiếng lòng của tác giả bài thơ chia sẻ nỗi niềm “Mẹ không còn nữa” với cô bạn gái hay em gái?. Dù cô bạn hay em gái câu thơ cũng đạt độ chín!. Không thể viết hay hơn được.

“Em đang rất buồn có phải thế không em?
Vu Lan đến mà Mẹ không còn nữa
Bao bạn bè cùng trang cùng lứa
Đang xum vầy bên Mẹ bên Cha”
 
Câu thơ kế tiếp đẩy tứ thơ lên khiến cho “em” thật sự “rất rất buồn” chứ không còn có “rất buồn” “không em?” nữa.
Giống như tôi bây giờ vậy. 

“Vu Lan này xin đặt một nhành hoa
Bên di ảnh của người đã khuất
Người mà trong đời em yêu nhất
Nén hương thơm sao chưa thấy người về!”
 
Vâng NĐ! tôi đã làm đúng như câu thơ anh viết. “Bên di ảnh” “người mà trong đời (tôi) yêu nhất”  tôi thắp ba “nén” nhang khói hương và “hương thơm”  nhẹ nhàng bay bay theo gió thu, loan toả dìu dịu  mà “sao chưa thấy người về!”.
 
Và rất đúng: 

“Có lẽ giờ lòng em rất tái tê
Cái mất đi không dễ gì bù đắp
Chỉ có ai trong cuộc đời đã gặp
Mới hiểu và thương cảm cùng em”
 
Tôi là người NĐ viết trong khổ thơ, câu thơ nầy đó!. “Giờ lòng (tôi) rất tái tê”  trước nỗi mất mát vô cùng lớn. Lớn nhất trong cuộc đời nầy với tôi... “Không” có gì... “Không dễ”  lấy điều “gì”  cái “gì” “bù đắp” được!. “Chỉ có ai trong cuộc đời đã gặp mới hiểu và thương cảm cùng (tôi)”.
Cảm ơn tác giả đã viết lên nỗi lòng của những người con mất mẹ!. Nhất là lại đọc bài thơ đúng vào thời điểm Vu Lan thắng hội nầy, bài thơ càng tăng thêm nhiều cảm xúc thật sự sâu lắng...
Cảm ơn sự đồng cảm và chia sẽ thiệt lòng của tác giả trong đoạn thơ cuối cùng: 

“Có những miền ta chưa dám đặt tên
Chỉ thấy vắng những chiều em không đến
Vu Lan này xin dành niềm cảm mến
Chúc một ngày em sẽ bình yên!”.
 
Chỉ cần đổi từ “em” ai có cùng nỗi niềm sẽ là tôi là anh!...
“Thơ nói đến những điều cao xa hay gần gũi không quan trọng bằng nói được nỗi lòng ta và nói thay cho bao nỗi lòng đồng điệu khác.”.

                                                         Hòa Văn
                                                (Đêm trước ngày lễ Vu Lan 2012)
  
http://newvietart.com/index3.5866.html