Chủ Nhật, 16 tháng 2, 2014

NỖI NHỚ...



    Truyện ngắn HÒA VĂN




Mẹ nói những chuyện về đứa con trai của mẹ là có thật. Tôi lặng lẽ ghi chép tất cả không có một lời bình luận hoặc thêm thắt nào.



Ngày 17 tháng 02 năm 1979(1)

Mẹ kính yêu!

Con đã đặt chân lên mảnh đất...  – Mảnh đất mà lúc nầy theo như chỉ huy bảo là của “địch” mẹ ạ!.

Đồi núi nhấp nhô, bình yên, đầy hoa sim tím... Phía bên kia dãy núi có nhiều ngôi nhà, trong đó chắc chắn có trẻ thơ và người già. Giờ G sẽ phát lệnh tiến công, C của con đánh mũi trực diện. Qua điều nghiên của các trinh sát phía ấy không có đồn bót cũng chẳng có binh sĩ chỉ có đâu mười dân quân trang bị rất sơ sài thế mà con là quân chủ lực nên mẹ đừng lo gì!.

...

Con của mẹ

Lý...



Mẹ thẫn thờ nhìn ra sân vắng. Hôm giáp tết con mẹ về mang theo quà tết của đơn vị tặng mẹ, đang sửa soạn mâm cơm đạm bạc mẹ nấu để tất niên nó vội vội vàng vàng đứng trước bàn thờ  chấp tay bái tiên tổ rồi bảo:



“Thưa mẹ đơn vị gọi con phải trả phép gấp!”.



Nhanh như sóc con mẹ khoác ba lô đi... Lá thư đây là hiện vật - lá thư cuối cùng của con mẹ viết từ nơi biên cương...

(Mẹ cho biết may mà... lá thư được một đồng đội cùng đơn vị nhặt được mang về trao cho mẹ). 

Mẹ nói:

“Vì Tổ quốc mẹ chẳng ngại con hy sinh nhưng...”

Tôi hỏi:

“Tại sao nhưng...”

Mẹ đáp:

“Cái nầy khó nói... Ờ... Các anh hay giả bộ!”

Vuốt vuốt cho lá thư thẳng thớm {thật ra lá thư có nhàu nát gì đâu?} nó được xếp tư vuông bỏ vào bọc nilon cất cẩn thận vào ống nứa đặt trên bàn thờ.

Đứng vịn bàn thờ lặng nhìn những làn hương khói nhẹ nhàng lan toả lên không trung, mẹ khấn vái gì đó thầm thầm trong miệng nhiều lắm, tôi chỉ nghe được câu cuối:

“Con sống khôn thác thiêng phò hộ cho mẹ được an lành!”

Mẹ thút thít khóc...

Rồi bảo:

“Anh cũng từng là bộ đội à! Bộ đội thì phải tuân lệnh cấp trên phải không?”

Mẹ từng nói với con trai mẹ chiến tranh không chỉ có trai tráng ra chiến trường đâu trong mỗi chiến sĩ ở cả hai bên đối nghịch nhau đều có bóng dáng của người mẹ. Chiến đấu hy sinh nói to lớn là vì Đất nước nhưng theo mẹ trong đó vì cả Mẹ nữa...

Tôi cặm cụi ghi chép.
Có lúc mẹ nói quá nhỏ hoặc quá nhanh tôi vẫn không có ý kiến bởi theo tôi chỉ cần một tiếng động khe khẽ chen vào dòng âm thanh mẹ đang phát ra từ tâm can thì... {tôi nghĩ như thế} thì... mẹ sẽ biến mất...!
Nhà bia tưởng niệm (cuộc chiến tranh bảo vệ biên cương phía Bắc Tổ quốc trải dài ở 6 tỉnh Lai Châu, Hoàng Liên Sơn, Hà Tuyên, Cao Bằng, Lạng Sơn và Quảng Ninh -H.V) được xây dựng gần khu vực cầu Khánh Khê, nơi gắn với những chiến công vang dội của Sư đoàn 337 (V.N - H.V) - Ảnh: Nguyên Phong (TNO)

Khuya nay tôi lại gặp mẹ.
Mà không chỉ có một mình mẹ mà còn có một bà mẹ thứ hai. Hình như thấy tôi đang phân vân mẹ giới thiệu ngay:

“Cùng tiếp anh bây giờ có mẹ M mẹ của “kẻ địch” của con mẹ!”

Tôi định thần lấy mắt kiếng ra khỏi mắt dùng miếng vải nỉ lau sạch hai tròng mắt kính xong đeo trở lại.
Đúng! Mẹ nói đúng! Nhìn vóc dáng và kiểu ăn bận tôi biết mẹ là người nước tôi.
Tôi nhìn kỹ một chặp mới nói:

“Mẹ là mẹ của...”

“Chiến sĩ”

Mẹ M nhanh nhảu tiếp lời tôi như vậy.

“Thưa mẹ, con trai mẹ giờ còn trong quân ngũ?”

“Anh nói sao? Con trai tôi à! ...”

Không như hồi nãy nhanh nhảu giọng mẹ giờ chùng hẳn:

“... hy sinh tháng Hai năm 1979”

Bất giác như có một luồng không khí lạnh từ ngoài sân xâm nhập vào nhà toàn thân tôi lạnh toát!.
Cố điềm tĩnh tôi nhìn sang mẹ A {bà mẹ của phần đầu truyện ngắn nầy} mẹ A hiểu ngay điều tôi muốn hỏi”:

“Thì con trai tôi và con trai bả đánh nhau trên biên giới năm ấy đó mà!”

“Thưa mẹ con hiểu ra rồi thế giờ hai mẹ gặp nhau tại đây nơi biên cương để làm gì ạ?”

Lần nầy mẹ M nói:

“Chiến tranh đã lùi xa 35 năm khoảng thời gian đủ để hai người mẹ chúng tôi nhận ra bao điều...”

“Dạ!”.

Tôi không biết tại sao lại buột miệng “Dạ!” làm ngắt quãng lời tâm sự của mẹ.

Tôi nói:

“Xin lỗi mẹ!”

“Không sao!. Cái chính là anh cùng tôi và bà A sáng mai đi tìm thêm một lần nữa hài cốt của hai đứa con!”

“Con của hai mẹ “mất tích”?”

Mẹ A:

“Không rõ nhưng sau trận chiến con mẹ không trở về. Đơn vị của con mẹ báo “Chiến sĩ Lý... đã hy sinh anh dũng trong cuộc chiến tranh "Vệ Quốc vĩ đại!”"

Mẹ M:

“Chỉ huy đơn vị của con mẹ ngày ấy có về tận nhà báo tin con trai mẹ đã anh dũng hy sinh vì Tổ Quốc, cùng địa phương làm lễ truy điệu rất trang nghiêm trước bàn thờ trước di ảnh con của mẹ!. Mẹ nhớ lồng trong tiếng nhạc kèn hơi hùng tráng điếu văn nêu rõ con mẹ Lê Nam đã góp phần to lớn cùng toàn dân giành ‘thắng lợi rất oanh liệt và toàn diện đánh bại sáu trăm nghìn quân Trung Quốc xâm lược - Thêm một chiến công hiển hách ghi vào lịch sử chống xâm lược của Dân tộc ta’(2)”

Tôi không ghi thêm được điều gì vội thức dậy viết truyện ngắn nầy xong trước rạng sáng ngày... tháng 02 năm 2014.
                                                                                                                             H.V


---
(1): Ngày 17/2/1979, khởi đầu cuộc chiến tranh bảo vệ biên cương phía Bắc Tổ quốc trải dài ở 6 tỉnh Lai Châu, Hoàng Liên Sơn, Hà Tuyên, Cao Bằng, Lạng Sơn và Quảng Ninh
(2): Chữ in nghiêng trong ‘...’: Theo báo Nhân Dân (V.N) số 9030 ngày thứ Ba 20/03/1979

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét