Thứ Tư, 16 tháng 9, 2020

Hòa Văn: Nghề mua bán lá chuối sứ 

 


      Ngày xưa lá chuối sứ chỉ xử dụng mỗi năm nhiều nhất vào ngày mồng 5 ngày tết Nguyên đán mà nhà nào ở quê cũng có dăm ba bụi chuối này nên đa phần nhà ai nấy dùng có khi cho nhà trong xóm cùng dùng để gói bánh tét, bánh rò, bánh chưng, nem chả, bánh ú tro... 
     Bây giờ khác rồi! Cây chuối sứ ngoài cho búp, trái làm rau ăn với nhiều món như thịt bò thui, thịt gà, mì Quảng.... cây chuối sứ còn cho vài ba tháng một đợt lá. Lá chuối ở quê thông qua các người chuyên đi mua bán lại cho các đầu mối các chợ rồi được chuyển đi đến nơi chuyên gói các loại bánh và cả thay bao bì nilon gói hàng thực phẩm... Đã có cầu nên có cung, nhiều nhà ở quê nay trồng thêm chuối sứ. Mỗi khu vực có vài ba người chuyên đi mua lá chuối, có khi cả vợ liền chồng cùng làm nghề này. Giá mua tùy theo vụ như tết, lễ,... giá nhích lên còn bình thường cứ tính gốc chuối và độ tốt xấu của lá chuối mà ước lượng mua bán, thường thường mua hóa như vậy mới có lời. Sau khi thỏa thuận giá cả xong người mua dùng cây sào có cột cái dằng làm dụng cụ giựt lá chuối, giựt xong vườn nhà nào thì gom đống lại rồi rọc lá xếp cuộn cột từng xấp từng bó gọn gàng. 
     Mỗi bữa mua năm ba nhà như vậy đến chạng vạng chở về nhà sáng mai chở đi bán chiều tiếp tục đi mua... Mua hóa giá nhưng bán theo ký mà giá lá chuối cũng khá ổn định đồng thời hiện ngoài gói bánh truyền thống, thực hiện bảo vệ môi trường lá chuối còn được nhiều nơi xử dụng thay cho bao túi nilon gói hàng nên nghề mua bán lá chuối đắt hơn giúp cho nhiều người ở quê cải thiện cuộc sống. 

Hòa Văn

Thứ Năm, 3 tháng 9, 2020

N g u y ễ n H à n C h u n g : M Ù I T HƠ


 

Lúc chuẩn bị định cư nước ngoài

 tôi đem mấy trăm bài thơ của các tác giả thời danh được in trên báo

 ra chợ bán 

cô chủ sạp nói cháu chỉ mua giấy tính bằng ký 

còn thơ có ai đọc đâu cháu mua làm gì 

và cô giải thích thêm 

xưởng in sẽ nhào nặn tẩy sạch rồi tái chế giấy báo có in thơ thành giấy mới cho con trẻ sáng tạo những bài thơ về cuộc sống mới

 con người mới 

hồn nhiên trong sáng 


*


 Mấy mươi năm sau

 khúc ruột ngàn dặm quy cố hương

 lại ra chợ cũ nơi bán giấy gói thơ ngày xưa 

mua một ít giấy báo có in thơ về gói xôi

 vẫn là một cô bé giống hệt cái miệng liến thoắng của cô bé mẹ ngày trước 

cô nhỏ nói cháu chỉ tính ký tiền bán giấy báo thôi 

và tặng không những bài thơ 

 tôi thấy giấy báo bây giờ có trắng hơn 

và điều tôi cảm thấy vui nhất

 là khi ngửi thơ in trên báo và tạp chí văn chương 

ít nhiều có bớt mùi thum thủm cũ… 

 Eldridge Park Sep.2.2019

N.H.C

-----

Ảnh Internet chỉ minh họa.

Chủ Nhật, 2 tháng 8, 2020

Hòa Văn: CẢ QUÊ HƯƠNG VÀO TRẬN




549 năm ông cha mở cõi 
 bảo tồn quê kiểng 
Đây là năm 
 là tháng 
 là giờ 
 cháu con xin nguyện
 kết đoàn chung tay 
 ngăn giặc covi... 

Có thể có đau thương 
có thể có... điều 
không bao giờ dám nghĩ đến
Có thể
 dù có thể 
 như thế nào 
Quê Hương vẫn sáng ngời 
lòng yêu nhau 
vượt qua đại dịch


 14 ngày phong tỏa
 14 ngày đêm 
 nội bất xuất 
 không để covi... phát tán 

Hãy gìn giữ 
 Quê Hương 
vẹn toàn Bình An!.

 H.V 

 Khuya 2/8/2020 00h 3/8/2020 phong tỏa Nam Hà (Điện Trung, Điện Bàn, Quảng Nam). Đang sống trong vòng đại dịch Covid - 19.

Thứ Năm, 23 tháng 7, 2020

Hòa Văn: THỞ


Thở là sống 
Không thở trong nhiều giờ là sao! 
Câu hỏi xoáy vào tôi
Như lời ru của đất và của trái tim 
Chắc chắn không có sinh thực vật nào miên viễn 
Chắc chắn không có đó là điều chắc chắn
Thế mà... thế mà... 
Có sinh động vật nào từ chối sự sống 
Mọi sự khép lại dẫu gì cũng hay hơn 
Hay hơn... 
Nếu sống như không sống! 

.


Biết bao nhầm tưởng
Và tự nhiên tồn tại 
Biết bao cuồng mê 
Và tự huyễn hoặc 
Để không là con người đích thực 
Dễ 
Để là con người 
Không 
Dễ! 





Khi nhành cây khô trôi theo dòng lũ thời gian 
Khi sinh linh cúi mặt trước lời dối trá có cánh 
Trời còn tối đất chưa lún
Kẻ hãnh tiến trên khổ đau
Sung túc trong luẩn quẩn... 
Sự thở ngột ngạt
Nhân phẩm trò đùa!
Nhân cách đang giỡn!
...





Chiếc mặt nạ vênh váo 
Áo xống 
Khăn đai 
Diễn tuồng nhân bản chưa hạ màn !!! 
Lương tâm chìm đắm
Dã tâm nổi lên 
Đó chỉ hiện tượng
Sự thiệt bất diệt 
Như hơi thở 
Đang thở...

 Hòa Văn
Tam Kỳ, 22/7/2020


Chủ Nhật, 3 tháng 5, 2020

Hòa Văn: BUDDHA

Buddha
Buddha bị đưa ra quán bar
nhấp nháy đèn mờ tỏ
chứ không phải ánh hào quang
soi rọi tim người phật tử
dẫn đắt chúng sanh buông bỏ muội mê trở về bờ giác
Thời Buddha đem ra làm tấm thẻ bài
cho bọn tham sân si buôn bán giàu to
miệng lâm râm nam mô bụng không chỉ con dao mà là dịch
chúng bôi trét bằng mồm và mũi
chúng lây chéo
chúng lôi kéo
12345 n
từng giây...

Buddha! Buddha!
Hồi hiện thị biết trong bát nước lã có hàng vạn chúng sanh
giờ không còn vạn mà là n chúng sanh
vẫy vùng trong hố đen mê muội!.
H.V
-----
Ảnh internet

Thứ Hai, 16 tháng 3, 2020

Hòa Văn: KHÔNG HIỂU

 Không hiểu con vi vuhan* màu trắng đen hay vàng đốm** có điều nó tụt hết được mọi sự ỡm ờ lâu nay im lìm trong khe nước lã đó là sự thật cần soi rọi lương tâm đó là thước đo lòng nhân ái lâu nay phù phiếm sắp hàng chờ lên ngôi của bờ giác

Thứ Hai, 2 tháng 3, 2020


Theo “Ô châu cận lục” của Dương Văn An, làng Đông Bàn khai cơ lập nghiệp sớm trong 66 xã hiệu thuộc phủ Điện Bàn cũ (Triệu Phong, Thuận Hoá).
Chuyện xưa kể rằng, lúc bấy giờ nơi đây (Gò Nổi) dân cư thưa thớt, đất trời hoang sơ, núi rừng hiểm trở, các loài thú dữ, chim muông rình rập bao quanh. Tuy nhiên, đất đai màu mỡ, khai khẩn đến đâu gieo trồng đến đó hoa lợi tốt tươi mang lại lương thực, thực phẩm dồi dào. Hằng năm lũ lụt bồi đắp phù sa nên mùa màng thêm bội thu. Nguồn nước sinh hoạt có sông Thu Bồn, ngòi Đông Bàn nên không cần giếng khơi. Song, có một điều sau hàng trăm năm dân làng vào đây lập làng kể từ ngày vua Lê Thánh Tông bình Chiêm thắng lợi (Hồng Đức nhị niên 1471) nhưng dân cư làng Đông Bàn không phát triển mấy, lòng người không yên, có người định bỏ đi tìm vùng đất mới. Lũ lụt mỗi năm mỗi to và dữ dằn hơn như muốn cuốn phăng tất cả... Nước ngập xóm Nam Dương, Tây Hà, nước cuồn cuộn chảy xiết ngập xóm Tây Xuyên, Bắc Tân, Đông Hà, Hòa Bình, đến gần cuối làng, con nước xoáy mạnh xói lở nhiều năm thành bàu rộng đến trên ba mẫu đất (nay còn gọi cánh đồng bàu Lở). Dân làng bàn tính phương cách chống chọi lại với thiên tai, có người ý kiến tốt nhất nên dời khu dân cư ra xa nơi lũ xoáy để tránh tai hoạ. Bàn tới tính lui chưa có kế sách nào khả thi thì vào một đêm các cụ cao niên trong làng ngủ mơ thấy có một vị trưởng lão người quắc thước, râu tóc bạc phơ mách bảo: Dân làng hãy đào ở ngay rốn của vùng nước xoáy ấy một giếng nước mang hình trời đất vừa để lấy nước sinh hoạt, vừa khiến lũ sẽ không xoáy không gây xói lở nữa, đồng thời làng xóm sẽ hanh thông nhiều mặt!.

Chủ Nhật, 16 tháng 2, 2020

Thơ Hoàng Lộc: GỞI BẠN VÀ EM


bè bạn hỡi đừng bỏ ta đi nữa
tuổi càng cao hiu quạnh quá chừng chừng những bạn học bạn văn bạn lính
nhớ từng thằng con mắt cứ rưng rưng

em cũng thế đừng bỏ ta vất vưởng
xứ người ta cũng lắm bến sông buồn
nửa vầng trăng đã nép mình sau núi
nửa vầng còn, soi được bóng em không?

ta cứ phải chiều chiều ngồi nhớ bạn
rượu còn đầy, không uống, chịu môi khô
vẫn gắng sức nấng nuôi tình trễ muộn
viết câu thơ quá lắm những mơ hồ

bè bạn hỡi chờ đi chung một lượt
đừng hao thêm nữa đó, ráng vì nhau
em cũng ráng vì ta thêm ít bữa
cùng che cơn gió lạnh thổi bên cầu.

16-2-2020
 HOÀNG LỘC

Truyện ngắn Hòa Văn: NỖI NHỚ




Mẹ nói những chuyện về đứa con trai của mẹ là có thật. Tôi lặng lẽ ghi chép tất cả không có một lời bình luận hoặc thêm thắt nào.
Ngày 17 tháng 02 năm 1979(1)
Mẹ kính yêu!
Con đã đặt chân lên mảnh đất...  – Mảnh đất mà lúc nầy theo như chỉ huy bảo là của “địch” mẹ ạ!.
Đồi núi nhấp nhô, bình yên, đầy hoa sim tím... Phía bên kia dãy núi có nhiều ngôi nhà, trong đó chắc chắn có trẻ thơ và người già. Giờ G sẽ phát lệnh tiến công, C của con đánh mũi trực diện. Qua điều nghiên của các trinh sát phía ấy không có đồn bót cũng chẳng có binh sĩ chỉ có đâu mười dân quân trang bị rất sơ sài thế mà con là quân chủ lực nên mẹ đừng lo gì!.

...
Con của mẹ
Lý...